Hy sinh tuổi thanh xuân để làm “người giúp việc gia đình

Mình sinh ra ở một vùng quê nghèo. Bác mẹ mình đều làm nông nghiệp song sinh đến 5 con. Chị gái mình học hết cấp 3, không có điều kiện thi lên cao hơn nên đành phải vào miền Nam, làm công nhân và giờ lập gia đình ở trong đó. Học hết cấp 3, mình phải thi lại tới 3 năm mới đỗ vào trường cao đẳng kế toán. Năm đầu tiên đi học, mình thuê trọ ở ngoài. Năm thứ 2, có gia đình người quen thuê tôi đến ở và giúp họ việc gia đình. Vì muốn đỡ tiền thuê gia đình và uổng sinh hoạt, cũng hy vọng sau này có thể nhờ họ xin việc vì họ có quan hệ rộng, lại có địa vị và chức quyền, nên mình đã đồng ý dọn đến ở nhờ nhà họ.

Công việc của tôi từ sáng sớm là dậy quét sân, quét nhà, thu vén vặt vãnh, rồi đi học. Giờ giải lao buổi trưa, mình vội đạp xe về đi chợ, rồi lại đến lớp học. 11 giờ trưa, mình tất tả đạp xe về nấu cơm để 11 giờ 45 phút họ về ăn trưa. Khi họ đi làm thì mình lau 3 tầng nhà, giặt mấy chậu áo xống, đi chợ rồi ăn tối, rửa bát và thu dọn. Ngày nghỉ thì mình phải tổng vệ sinh khắp nhà. Cứ như vậy, tôi tối mắt tối mũi với việc gia đình mà chẳng có mấy thời kì để học. Lúc nào mình cũng phải nghĩ xem đi chợ mua gì, tối ăn món gì, vì nhà họ ăn uống rất kén chọn.

Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, tôi chỉ biết làm là làm, cắm đầu cắm cổ từ nhà đến trường, từ trường ra chợ, rồi lại về nhà. Mình chẳng khác gì con ở và ngồi tù giam lỏng. Tôi chẳng bao giờ được dự những chuyến đi chơi của bạn bè, tát, mình cũng chẳng có bạn bè. Nhiều lúc, tôi thấy thật cô đơn, tủi hờn, chỉ biết khóc một tôi.

Nghe câu chuyện ở đây

Có hôm, chị chủ gia đình bảo với mình: “em ở được với gia đình chị, sau này lấy chồng, mẹ chồng có khó tính đến mấy cũng không chê được em”. Có nhẽ là như thế! Anh chị chủ gia đình này nổi danh là khó tính. Những người quen biết anh chị cứ nghĩ tôi chẳng ở với anh chị được lâu. Họ nói tôi chịu đựng anh chị và sống được ở đây là quá giỏi.

Sau khi tốt nghiệp một năm, tôi vẫn chưa xin được việc. Một người bạn giới thiệu tôi làm kế toán cho một công ty ở Hà Nội, nhưng mẹ tôi không muốn mình đi xa quá. Chị chủ nhà cũng không đồng ý cho mình đi vì theo chị, lương 3 triệu ở Hà Nội không sống đủ. Chị còn bảo rằng nếu tôi đi thì không nhìn mặt nữa. Thế là mình vẫn ở gia đình chị làm maid. Chị bảo với tôi rằng, chị vẫn đang chú ý để xin việc cho mình, nhưng chờ mãi vẫn không có gì.

Hiện giờ, em tôi cũng đang đi học. Em tôi không thích ở đây từ đầu nhưng đang nhờ vả anh chị tìm việc, nên mẹ tôi khích lệ em ở với tôi. Có em, tôi xin đi bán hàng, em mình giờ phải làm việc nhà như mình trước đây. Tôi nghĩ cũng thương em, nhưng chẳng biết phải làm thế nào.

Tôi đã 27 tuổi nhưng chưa bao giờ có bạn trai. Có hôm mình xin phép đi chơi với bạn gái, từ 8 giờ tối đến 9 giờ, vậy mà em mình nghe thấy anh chủ nhà nói với vợ là mình về muộn. Em tôi không ưa thái độ của họ nên nó luôn thấy không thoải mái, lúc nào cũng đòi tôi cho ra ngoài hoặc là cả hai chị em cùng ra. Nếu mình không chịu thì nó ra một tôi, nó bảo tôi là: “chị sống phụ thuộc, ở đây thì ăn bám à”. Nhưng nếu hiện thời chị em tôi mà ra ngoài ở thì anh chị chủ gia đình sẽ phật lòng, và họ chắc sẽ không xin việc cho tôi nữa.

Nghĩ lại, tôi đã mất mấy năm làm phòng không công cho họ, hy sinh những năm tháng tuổi xanh vô tư của mình, không dám vui chơi, kết bạn chỉ để kiêm toàn việc nhà cho anh chị vừa lòng. Giờ dễ thường tôi ưng vứt bỏ mọi sự nuốm hy sinh của mình suốt bao năm qua hay sao? Nhưng nếu không ra đi, thì tôi sợ em sẽ khổ, sẽ nặng nhọc như mình. Tôi chẳng thể bắt em phải hy sinh cho mục đích của mình được. Hiện mình rất khó nghĩ, không biết quyết định như thế nào cho phải!

SHARE

Milan Tomic

Hi. I’m Designer of Blog Magic. I’m CEO/Founder of ThemeXpose. I’m Creative Art Director, Web Designer, UI/UX Designer, Interaction Designer, Industrial Designer, Web Developer, Business Enthusiast, StartUp Enthusiast, Speaker, Writer and Photographer. Inspired to make things looks better.

  • Image
  • Image
  • Image
  • Image
  • Image